Nguyễn Thuý Hằng | Wiking Salon
Đặng Thơ Thơ
Wiking Salon
Trong truyện Gió, bối cảnh và tác nhân chính của truyện là cái làng “màu mè như quả nấm độc”, với những con người đã từng chết, chết thật, đời sống bị ngắt quãng; trẻ con thưa thớt và khô cằn rồi biến mất trước khi đủ lớn… Hằng dùng cái làng toàn gió như biểu tượng về xã hội hung hãn, hỗn loạn, nhưng trống rỗng; về một thế giới xác xơ vô vọng. Có phải bối cảnh truyện lấy từ môi trường Hằng đang sống hiện nay? Có thể nhìn Gió như một dụ ngôn về nhiều quái trạng khác trong xã hội Việt Nam, con người bị tước mất khả năng tự chủ, sự đồng lõa, tính bầy đàn, sự vi phạm nữ quyền, sự tê liệt tinh thần phản kháng, và những gì nữa? Có thể hiểu sự hoang thai và việc bào thai biến ra hai cục đất trong Gió muốn ám chỉ kết quả của cuộc giao cấu giữa quyền lực và nô lệ là những sản phẩm vô nghĩa, vô dụng, vô giá trị? Một sự băng hoại những giá trị tinh thần?
https://wikingsalon.com/vi/artists/34-nguyen-thuy-hang/
Nguyễn Thuý Hằng Exhibitions: TRACES OF BECOMING, SẮC SẮC, KHÔNG KHÔNG I SYBSY PENTHHOUSE - THE ARTISAN